Myrtle xuất hiện, kéo theo làn nước cứ trào ra làm sàn nhà càng thêm ngập lụt.
— Tôi chỉ ở trong này, chỉ lo đau nỗi đau của mình, vậy mà người ta cũng cứ tới quăng sách vô đầu tôi để bày trò vui…
Harry nói, nghe rất có lý:
— Nhưng mà dù có ai liệng cái gì vô chị thì chị cũng đâu có bị làm sao. Tức là cái đó chỉ bay xuyên qua chị mà thôi, đúng không?
Nhưng hóa ra điều nó vừa nói ra thiệt là ngu ngốc. Con ma Myrtle như được thể càng rống lên dữ tợn hơn:
— Phải rồi! Cứ liệng sách vô đầu Myrtle nữa đi, vì nó đâu có còn cảm giác gì đâu! Liệng mà trúng bao tử nó thì được mười điểm đấy! Còn như trúng đầu thì được năm mươi điểm cho tha hồ sướng! Chà, vui dữ a! Làm sao tôi có thể nghĩ ra được trò chơi hay như vậy chớ!
Harry hỏi:
— Nhưng mà ai liệng cái gì vô chị mới được chớ?
Myrtle trừng mắt nhìn nó:
— Tôi không biết… Tôi đang ngồi trên cái ống nước chữ U, đang suy tư về cái chết, thì nó rớt ngay trên đỉnh đầu tôi. Nó đằng kia kìa, chắc bị nước tẩy sạch rồi…
Harry và Ron cùng nhìn vô cái chậu mà Myrtle chỉ. Bên trong có một quyển sách nhỏ và mỏng. Bìa quyển sách đã te tua và ướt nhẹp như mọi thứ trong nhà vệ sinh này. Harry bước tới để lượm cuốn sách lên, nhưng Ron bỗng nhiên vung tay cản nó lại.
Harry hỏi:
— Sao vậy?
Ron đáp:
— Bồ có điên không? Cuốn sách có thể rất nguy hiểm.
Harry cười:
— Nguy hiểm? Thôi đi, làm sao một cuốn sách mà nguy hiểm được?
Ron vẫn ngó cuốn sổ một cách lo lắng:
— Bồ không biết được đâu. Ba có kể cho tụi này nghe, hồi đó, trong số sách bị Bộ Pháp Thuật tịch thu, có một cuốn đốt cháy đui luôn mắt người đọc. Có cuốn Thơ Phù thủy, ai đọc qua rồi mãn đời hễ mở miệng ra là nói vè. Lại có một mụ phù thủy già nào đó ở xứ Bath làm ra cuốn sách mà ai cầm lên rồi thì không thể nào ngừng đọc! Bồ sẽ cứ ohải dí mũi vô cuốn sách mọi lúc mọi nơi, làm cái gì cũng chỉ dùng một tay để làm mà thôi. Lại có cuốn…
Harry nói:
— Thôi được, mình hiểu rồi.
Cuốn sách nhỏ vẫn nằm trong chậu, bí ẩn và ướt nhẹp, Harry lưỡng lự:
— Nếu mình không thử thì làm sao biết được…
Nó lách qua khỏi Ron để cúi xuống lượm cuốn sách lên.
Ngay lập tức Harry nhận ra đây là một quyển nhật ký, và những dòng ngày tháng ghi mờ nhạt trên bìa cho nó biết ngay rằng cuốn nhật ký đó đã có từ năm mươi năm trước. Harry háo hức mở ra. Trên trang đầu tiên, chỉ có một cái tên bằng mực đã phai “T. M. Riddle”.
Ron bước đến gần một cách dè dặt và ngó quyển nhật ký qua vai của Harry. Nó kêu lên:
— Khoan đã, mình biết cái tên này… T. M. Riddle được tặng giải thưởng Công lao đặc biệt cách đây năm mươi năm.
Harry ngạc nhiên hết sức:
— Sao bồ biết được chuyện đó?
Ron nhắc lại mà còn thấy quạu:
— Tại thầy Filch bắt mình đánh bóng cái huy chương của anh ta tới năm chục lần hồi mình bị phạt cấm túc đó, nhớ không? Mình đã lỡ ói sên vô tấm mề đay đó, rồi mất cả tiếng đồng hồ chùi nhớt dính trên một cái tên, thì mình phải nhớ cái tên đó chứ.
Harry gỡ từng tờ giấy ướt ra. Trang nào cũng trắng bóc. Không có một chút dấu vết mờ nhạt nào chứng tỏ là đã từng có chữ nghĩa được viết lên những trang giấy đó, dù là một ghi chú thông thường như “sinh nhật dì Mabel” hay “hẹn nha sĩ lúc ba giờ rưỡi”.
Harry không giấu được thất vọng:
— Anh ấy không viết gì trong này hết.
Ron tò mò:
— Mình không hiểu tại sao người nào đó lại muốn quăng nó vô cầu tiêu?
Harry lật bìa sau cuốn nhật ký và thấy in tên của một tiệm bách hóa ở đường Vauxhall, thành phố Luân Đôn. Harry đăm chiêu ngẫm nghĩ:
— Anh ta mua một cuốn nhật ký ở một cửa tiệm trên đường Vauxhall. Chắc anh ta xuất thân trong một gia đình Muggle.
Ron nói:
— Ừ, nhưng chẳng để làm gì đâu.
Kề tai Harry, Ron thì thầm nói thêm:
— Thử liệng trúng mũi con ma khóc nhè Myrtle coi, được năm chục điểm đó.
Tuy nhiên, chẳng hiểu sao Harry lại bỏ cuốn nhật ký vô túi.
Đầu tháng hai Hermione rời khỏi bệnh thất, đuôi đã đứt, râu đã rụng, mặt đã nhẵn lông. Đêm đầu tiên cô bé trở lại tháp Gryffindor, Harry đưa ngay cho cô bé coi quyển nhật ký của T. M. Riddle và kể cho cô bé nghe câu chuyện mình đã tìm được quyển nhật ký như thế nào.
Hermione hăng hái cầm quyển nhật ký lên xem xét tỉ mỉ:
— Ôi, chắc thế nào nó cũng phải ẩn chứa một quyền lực nào đó.
Ron giễu:
— Nếu mà có, thì điều đó phải được giấu kỹ lắm. Hổng chừng nó mắc cỡ đó. Harry, mình không hiểu tại sao bồ không quẳng nó đi cho rồi.
Harry nói:
— Ước gì mình biết được tại sao lại có người cố quẳng nó đi. Mình cũng muốn biết Riddle đã được thưởng nhở “Công lao đặc biệt” gì đối với trường Hogwarts.
Ron tỏ ra không hứng thú lắm:
— Công gì mà chẳng được? Có thể anh ta được ba chục cái O. W. L [10] hoặc đã cứu được một thầy giáo thoát khỏi vòi một con mực khổng lồ. Hay không chừng anh ta đã ám sát Myrtle; làm chuyện đó cũng kể như công lao đặc biệt…
Nhưng căn cứ vào nét mặt tư lự của Hermione thì Harry dám chắc là cô bé đang nghĩ đến cái điều mà nó cũng đang suy nghĩ.
Ron hết ngó mặt Hermione đến mặt Harry, hỏi:
— À, Malfoy nói là Phòng chứa Bí mật từng được mở ra cách đây năm mươi năm, đúng không?
— Ừ…
Ron chậm rãi gật đầu. Hermione gõ gõ ngón tay lên quyển nhật ký một cách hồi hộp:
— Và cuốn nhật ký này được viết cách đây đúng năm mươi năm.
— Thì sao?
— Oâi, Ron ơi, đầu óc bồ để đâu vậy?
Hermione chắt lưỡi càu nhàu.
— Tụi mình biết cái người mở ra Phòng chứa Bí mật lần trước đã bị đuổi cách đây năm mươi năm. Tụi mình biết T. M. Riddle được thưởng vì công lao đặc biệt với trường Hogwarts năm mươi năm về trước. Vậy thì biết đâu Riddle được thưởng chính nhờ công đã bắt được người thừa kế Slytherin? Biết đâu nhật ký của anh ấy có thể cho mình biết mọi thứ — Phòng chứa Bí mật ở đâu chẳng hạn, và làm thế nào để mở nó ra? Có quái vật gì sống ở trong đó? Chính cái kẻ nào đã chủ mưu những vụ tấn công gần đây nhất định là kẻ không muốn thấy cuốn nhật ký này nằm vất vưởng quanh đây, đúng không nào?
Ron gật gù:
10
viết tắt của “Ordinary Wizarding Level”, một danh hiệu sau khi vượt qua loạt kiểm tra sát hạch vào cuối năm thứ năm. Tạm gọi là “Phù Thủy Thường Đẳng”